| Một buổi tối Hà Nội |
|
|
|
| Tuesday, 21 October 2008 16:23 |
|
Đang làm việc thì nghe tiếng chó sủa và nghe ai đó đang nói "chào" bằng tiếng anh, vì những từ đó nghe quen rồi nên ban đầu cũng không để ý mấy, mãi một lúc sau mới chợt nhận ra là họ đang tìm mình. Xuống đến cổng thì gặp một chị người hơi gầy và có vẻ khác người Việt Nam. Chưa kịp nhận ra là ai thì chị đã lên tiếng trước bằng tiếng anh "Có phải đó là William không?". Lúc đó mình cũng chưa nhận ra ai vì nhiều người biết mình là William - đó là cái tên công việc của mình. Mãi một lúc sau khi mà chị ấy gần vào đến nhà rồi thì mới nhớ ra đó là chị Thảo, người mà đã làm Visa khẩn vào Việt Nam mấy hôm trước, vì vội quá nên chưa kịp thanh toán, đang định tối nay email cho chị thì hôm nay chị đã tìm đến đây rồi. Mình cứ nghĩ là chị ấy sinh ra bên Mỹ nên không nói đuợc tiếng Việt nhưng một lúc sau chị bảo rằng chị cũng nói được tiếng Việt. Thực ra thì nói tiếng Anh hay tiếng Việt đối với mình cũng như nhau nhưng mình rất thích Việt Kiều nói tiếng Việt mặc dầu tiếng Anh của họ cũng không khác gì người bản địa nói. Sau khi nói chuyện với chị ấy một lúc, mình cảm giác rằng chị ấy là người tốt và đặc biệt biết được rằng đây là lần đầu tiên chị đến Hà Nội vì nhà chị ngày xưa ở Sài Gòn, thế là mình mời chị ấy đi chơi. Đang chuẩn bị đi thì trời mưa, nhưng cũng không sao vì ngày mai chị ấy lại phải sang Trung Quốc sớm, và mình cũng nghĩ rằng sau cơn mưa trời sẽ tạnh, hơn nữa mình phải đưa chị ấy đi chơi Hà Nội cho biết cho dù trời có mưa đi chăng nữa. Mặc dầu chỉ biết qua email nhưng mình biết rằng chị ấy là người tốt và vì chị sang đây một mình để tham dự hội nghị về tim (18-21/10/2008) nên có mình đi theo sẽ đỡ buồn hơn. Mình đưa chị ấy xuống hồ Hoàn Kiếm vì đây là địa điểm nổi tiếng nhất đối với không chỉ người Việt Nam cũng như du khách nước ngoài. Sau khi đưa chị ấy đi chụp ảnh chiếc cầu gỗ và tháp rùa thì hai chị em đi mua sắm. Cái mà chị ấy thích mua nhất là chiếc áo dài Việt Nam. Tuy nhiên vào nhiều hiệu áo dài nhưng không tìm được một cái nào ưng ý vì chúng đã bị cách tân hết rồi, trông giống áo dài của Trung Quốc hoặc là của người dân tộc Việt Nam. Cuối cùng thì cũng đành chọn một cái vừa mắt nhưng lại phải thay đổi một số nét trên chiếc áo. Cho dù không mua được chiếc áo mà mình mong muốn nhưng chị ấy rất thích vì mình đã giúp chị ấy mặc cả giá. Vì là con trai và suốt ngày ngồi văn phòng nên mấy cái vụ mua sắm này mình không sành lắm, chỉ học vài chiêu qua sách vở mà thôi, ấy thế mà cũng đã mặc cả được gần 300 nghìn và còn được chị ấy khen là khéo mua sắm. Mặc dù hai chị em trước đây không quen biết nhưng mình cũng rất quý chị ấy như bao nhiêu người khách khác đến Việt Nam vì thường đó là những chuyến đi đầu tiên của họ tới một nước Châu Á với rất nhiều điều mới lạ. Mình đã mời chị ấy đi ăn bún riêu, món mà mình vẫn thường ăn mỗi lần xuống phố cổ. Hôm nay quán bún riêu đó đã mở thêm một gian ở bên cạnh, trông sáng sủa hơn và sạch đẹp hơn. Mình thấy chị ấy ăn rất ngon, chị ấy rất vui và bảo rằng ở bên Mỹ chị chưa bao giờ được ăn ngon như thế. Mình cũng cảm thấy rất vui vì mình đã làm cho chị ấy vui. Sau khi ăn xong, hai chị em làm hai ly trà nóng và cảm nhận hương vị của quê hương. Mình nhớ về những ngày xưa khi mình còn ở quê, suốt ngày uống nước chè, nhưng sao chè ở quê thơm hơn, ngon hơn và đậm đà hơn. Dù sao đi nữa thì ở đây mọi thứ cũng đắt đỏ và không sẵn có mấy nên cũng dễ hiểu được điều này. Ăn xong, mình dẫn chị đi xem phố cổ sau đó dạo dọc theo bờ Hồ Hoàn Kiếm. Trời đã tạnh mưa và không khí thật trong lành, khi đi qua mấy người đang tập thể dục, chị ấy kể rằng trước lúc sang bên Mỹ, chị rất lo về thể hình gầy yếu của mình, nhưng nào ngờ sang đó mọi người ai cũng khen và bảo làm thế nào mà có được cơ thể đẹp như thế! Thế là chị ấy đã kể cho mình nghe về cuộc sống ở bên đó cũng như những thứ mà chị ấy thích, cũng như không thích. Chị ấy cũng kể cho mình nghe cảm giác của chị ấy khi sử dụng dịch vụ của công ty mình. Mình rất thích nói chuyện với chị ấy vì mình có thể biết được những gì mà khách hàng quan tâm. Đây cũng là lần đầu tiên mình biết thêm một ít về sự khác nhau giữa tiếng Anh Mỹ, tiếng Anh Anh và tiếng Anh của người Úc. Trước đây mình chỉ biết rằng tiếng Anh của Người Úc là tiếng Anh dễ nghe nhất và hay nhất vì họ thường nói chậm, rõ và thường kéo dài từ, còn tiếng Anh Mỹ thì dễ nghe thứ hai và tiếng Anh Anh là khó nghe nhất, nhưng hôm nay mình lại biết thêm một điều rằng tiếng Anh Anh là tiếng Anh sang trọng nhất và quý phái nhất còn tiếng Anh Mỹ là tiếng Anh lười biếng nhất :-) và tiếng Anh Úc là tiếng Anh của những người thuộc tầng lớp hạ lưu vì ngày xưa khi Australia bị đô hộ bởi Anh, những tù nhân Anh hoặc những người thuộc tầng lớp hèn mọn được đẩy sang Australia. Có thể thông tin không được chính xác nhưng dù sao thì mình cũng biết thêm nhiều điều. Mình cũng nghe chị ấy kể về một số điều không hay mà taxi đã làm đối với chị ấy, mình rất buồn vì điều đó vì trong xã hội bây giờ không ít người vì đồng tiền mà có thể làm những điều không tốt. Trong sâu thẳm tâm hồn, mình rất hạnh phúc khi đã giúp cho chị ấy đỡ buồn và đã có một buổi tối ở Hà Nội thật vui vẻ. Mình cũng thầm cảm ơn chị ấy vì đã cho mình một cơ hội để làm điều tốt và đã cho mình biết nhiều điều mà trước đây mình chưa được học. Chúc mọi người luôn luôn vui vẻ và mỗi ngày mới lại có nhiều việc làm tốt! |
![]() |
|
| Hi hi hi! Rất vui được làm quen với mọi người Sơ thích: Đọc sách, thiết kế và tâm sự bạn bè |
|
![]() | Hôm nay | 105 |
![]() | Hôm qua | 212 |
![]() | Tháng này | 526 |
![]() | Tháng trước | 7490 |
![]() | Tất cả | 106773 |